1. Cuộc đời
Nasir ad-Din al-Qasri Muhammad ibn Ahmad có một cuộc đời ngắn ngủi, chủ yếu gắn liền với giai đoạn bất ổn và tranh giành quyền lực trong lịch sử Vương quốc Fez. Ông là con trai của Sultan Abu al-Abbas Ahmad ibn Muhammad, người trị vì Vương triều Wattasid tại khu vực ngày nay là Morocco.
1.1. Thời thơ ấu và lên ngôi
Là con trai của Sultan Ahmad, Nasir ad-Din al-Qasri Muhammad ibn Ahmad được sinh ra trong hoàng tộc Wattasid. Bối cảnh chính trị vào giữa thế kỷ 16 ở khu vực Maghreb rất phức tạp, với sự trỗi dậy của các thế lực mới và sự suy yếu dần của vương triều Wattasid. Năm 1545, một sự kiện trọng đại đã xảy ra làm thay đổi cục diện quyền lực: cha ông, Sultan Ahmad, bị các đối thủ ở phía Nam là Saadian bắt làm tù binh. Sự kiện này đã đẩy vương triều vào một cuộc khủng hoảng quyền lực. Trong hoàn cảnh đó, Nasir ad-Din al-Qasri, khi đó còn là một hoàng tử trẻ tuổi, đã được đưa lên ngôi vị Sultan danh nghĩa vào năm 1545, để duy trì sự liên tục của triều đại mặc dù quyền lực thực sự nằm trong tay những người nhiếp chính.
1.2. Triều đại và nhiếp chính
Từ năm 1545 đến năm 1547, Nasir ad-Din al-Qasri Muhammad ibn Ahmad trị vì dưới một chế độ nhiếp chính, bởi vì cha ông vẫn đang bị giam cầm bởi quân Saadian. Người nắm quyền nhiếp chính cho ông là Ali Abu Hassun. Nhận thấy sự cần thiết của một đồng minh mạnh mẽ để đối phó với mối đe dọa từ Saadian, Ali Abu Hassun đã đưa ra một quyết định chính trị quan trọng: ông cam kết trung thành với Đế quốc Ottoman để đổi lấy sự hỗ trợ quân sự và chính trị. Liên minh này là một nỗ lực nhằm củng cố vị thế của vương triều Wattasid và chống lại sự bành trướng của Saadian, phản ánh sự can thiệp ngày càng tăng của các cường quốc khu vực vào nội tình Bắc Phi. Mặc dù Nasir ad-Din al-Qasri là Sultan trên danh nghĩa, quyền lực tối cao trong thời kỳ này thuộc về Ali Abu Hassun và các lợi ích địa chính trị mà ông theo đuổi.
1.3. Qua đời
Triều đại danh nghĩa của Nasir ad-Din al-Qasri Muhammad ibn Ahmad kết thúc vào năm 1547. Ông qua đời trong cùng năm đó, sau khi trị vì được hai năm dưới chế độ nhiếp chính. Sau khi ông qua đời, cha ông, Sultan Abu al-Abbas Ahmad ibn Muhammad, được giải thoát và tiếp tục nắm quyền Sultan, điều này cho thấy vai trò của Nasir ad-Din al-Qasri chỉ là một giải pháp tạm thời trong bối cảnh vương triều gặp khó khăn.