1. Thời niên thiếu và bối cảnh
Mark Spitz đã trải qua một tuổi thơ gắn liền với nước, bắt đầu từ bãi biển Waikiki ở Hawaii và tiếp tục phát triển tài năng bơi lội của mình dưới sự hướng dẫn của các huấn luyện viên hàng đầu, tạo tiền đề cho sự nghiệp lẫy lừng sau này.
1.1. Xuất thân và gia đình
Spitz sinh ngày 10 tháng 2 năm 1950, tại Modesto, California, Hoa Kỳ. Ông là con cả trong số ba người con của Lenore Sylvia (nhũ danh Smith) và Arnold Spitz. Gia đình ông là người Do Thái; gia đình bên cha ông đến từ Hungary, và gia đình bên mẹ ông, ban đầu có họ là Sklotkovick, đến từ Nga.
1.2. Tuổi thơ và học vấn
Khi mới hai tuổi, gia đình Spitz chuyển đến Honolulu, Hawaii, nơi ông bơi tại bãi biển Waikiki mỗi ngày. Lenore Spitz, mẹ ông, từng nói với một phóng viên của Time vào năm 1968 rằng: "Bạn nên thấy cậu bé đó lao xuống đại dương như thế nào. Nó chạy như thể nó đang cố tự tử." Khi ông sáu tuổi, gia đình trở về Sacramento, California, và ông bắt đầu thi đấu tại câu lạc bộ bơi lội địa phương. Đến năm chín tuổi, ông đã tập luyện tại Câu lạc bộ Bơi Arden Hills ở Sacramento với huấn luyện viên bơi lội Sherm Chavoor, người đã đào tạo sáu vận động viên đoạt huy chương Olympic khác.
Khi 14 tuổi, gia đình ông chuyển đến Santa Clara, California, nơi ông gia nhập Câu lạc bộ Bơi Santa Clara và được huấn luyện bởi huấn luyện viên George F. Haines. Từ năm 1964 đến 1968, Spitz tập luyện với Haines tại SCSC và Trường Trung học Santa Clara. Trong suốt bốn năm ở đó, Spitz đã giữ kỷ lục trung học quốc gia ở mọi kiểu bơi và ở mọi cự ly.
Từ năm 1968 đến 1972, Spitz là sinh viên tiền nha khoa tại Đại học Indiana và là thành viên của hội huynh đệ Phi Kappa Psi. Ông tốt nghiệp Đại học Indiana vào năm 1972. Tạp chí Time từng hỏi ông có muốn trở lại trường nha khoa sau Thế vận hội không, Spitz trả lời: "Tôi luôn muốn trở thành nha sĩ từ khi còn học trung học, và tôi đã được nhận vào trường nha khoa vào mùa xuân năm 1972. Tôi đã định đi học, nhưng sau Thế vận hội có những cơ hội khác. Tôi đã tham gia một số chương trình truyền hình và các buổi diễn thuyết, và mọi thứ cứ thế tiếp diễn."
1.3. Sự nghiệp bơi lội ban đầu và tài năng
Ở tuổi 10, Spitz đã giữ một kỷ lục thế giới nhóm tuổi và 17 kỷ lục quốc gia. Năm 1966, ở tuổi 16, ông đã vô địch bơi bướm 100 mét tại giải vô địch quốc gia AAU, đây là danh hiệu đầu tiên trong tổng số 24 danh hiệu AAU của ông. Năm sau, Spitz bắt đầu nổi lên trên đấu trường bơi lội thế giới khi ông lập kỷ lục thế giới đầu tiên của mình tại một giải đấu nhỏ ở California với thời gian 4:10.60 trong nội dung 400 mét tự do.
2. Sự nghiệp bơi lội
Sự nghiệp bơi lội của Mark Spitz là một chuỗi những thành công vang dội, đạt đỉnh cao tại Thế vận hội Munich 1972, nơi ông đã thiết lập một kỷ lục khó tin và trở thành một biểu tượng thể thao toàn cầu.
2.1. Đại hội Thể thao Maccabiah và Pan American
Spitz tham gia cuộc thi quốc tế đầu tiên của mình tại Đại hội Thể thao Maccabiah 1965 ở Israel. Ở tuổi 15 và nặng 59 kg (130 lb), ông đã giành được bốn huy chương vàng tại Tel Aviv-các nội dung 400 mét tự do, 1500 mét tự do, 400 mét hỗn hợp cá nhân và tiếp sức tự do 800 mét-và được vinh danh là vận động viên xuất sắc nhất Đại hội.
Ông trở lại Israel vào năm 1969 sau Thế vận hội Mexico để một lần nữa thi đấu tại Đại hội Thể thao Maccabiah 1969, nơi ông giành sáu huy chương vàng và một lần nữa được vinh danh là vận động viên xuất sắc nhất Đại hội. Năm 1985, Spitz đã thắp đuốc khai mạc Đại hội Thể thao Maccabiah 1985. Năm 2005, ông là thành viên của phái đoàn Hoa Kỳ tại Đại hội Thể thao Maccabiah 2005. Ông đã phát biểu tại Lễ khai mạc Đại hội Thể thao JCC Maccabiah, được tổ chức tại Richmond, Virginia. Weinstein JCC ở Richmond là một trong những địa điểm chủ nhà của JCC cho các trò chơi năm 2005, với hơn 1.000 thanh thiếu niên tham gia vào các môn thể thao khác nhau, bao gồm cả bơi lội.
Ông đã giành được năm huy chương vàng tại Đại hội Thể thao Liên châu Mỹ 1967, lập kỷ lục tồn tại cho đến năm 2007 khi vận động viên bơi lội người Brasil Thiago Pereira giành sáu huy chương vàng tại Đại hội Thể thao Liên châu Mỹ XV ở Rio de Janeiro.
2.2. Thế vận hội Mùa hè 1968

Spitz đã là người nắm giữ mười kỷ lục thế giới, và ông đã mạnh dạn dự đoán rằng mình sẽ giành được sáu huy chương vàng tại Thế vận hội Mùa hè 1968 ở Thành phố Mexico. Tuy nhiên, ông chỉ giành được hai huy chương vàng đồng đội: tiếp sức tự do 4×100 mét với thời gian 3 s, và tiếp sức tự do 4×200 mét với thời gian 7 s.
Ngoài ra, Spitz về nhì sau đồng hương người Mỹ Doug Russell trong nội dung bơi bướm 100 mét. Ông thua Russell chỉ nửa giây, mặc dù đang giữ kỷ lục thế giới và đã đánh bại Russell mười lần trước đó trong năm đó. Russell đã đạt mức ngang với kỷ lục thế giới của Spitz một thời gian ngắn vào cuối tháng 8 năm 1967, giữ kỷ lục ngang bằng với Spitz trong năm ngày trước khi Spitz giành lại kỷ lục độc quyền vào ngày 2 tháng 10 năm 1967. Ông cũng giành huy chương đồng trong nội dung 100 mét tự do với thời gian 53 s tại cùng kỳ Thế vận hội. Do bị Russell đánh bại, Spitz đã không được bơi trong nội dung tiếp sức hỗn hợp 4×100 mét, điều này đã giúp Russell giành huy chương vàng thứ hai và đội tuyển Mỹ có thêm một kỷ lục thế giới khác.
2.3. Thời gian tại trường đại học và hoạt động NCAA
Spitz đã thất vọng với màn trình diễn của mình tại Thế vận hội 1968. Vào tháng 1 năm 1969, ông quyết định theo học Đại học Indiana để tập luyện với huấn luyện viên bơi lội của Indiana Hoosiers Doc Counsilman, người cũng là huấn luyện viên Olympic của ông ở Thành phố Mexico. Ông gọi việc chọn Indiana và Counsilman là "quyết định lớn nhất trong đời tôi (và) là quyết định tốt nhất." Khi còn ở Indiana, Spitz đã giành tám danh hiệu cá nhân của National Collegiate Athletic Association (NCAA). Năm 1971, ông giành Giải James E. Sullivan với tư cách là vận động viên nghiệp dư hàng đầu ở Hoa Kỳ. Spitz cũng lập một số kỷ lục thế giới trong các cuộc thử nghiệm bơi lội Olympic của Hoa Kỳ được tổ chức tại Portage Park của Chicago vào năm 1972. Ông được các đồng đội đặt biệt danh là "Mark Cá mập" (Mark the Shark).
2.4. Thế vận hội Mùa hè 1972

Tại Thế vận hội Mùa hè 1972 ở Munich, Spitz đã trở lại để thực hiện mục tiêu giành sáu huy chương vàng. Ông thậm chí còn làm tốt hơn, giành được bảy huy chương vàng Olympic. Hơn nữa, Spitz đã lập kỷ lục thế giới mới trong mỗi bảy nội dung thi đấu:
- 100 mét tự do (51.22 s)
- 200 mét tự do (1 s)
- 100 mét bướm (54.27 s)
- 200 mét bướm (2 s)
- Tiếp sức tự do 4×100 mét (3 s)
- Tiếp sức tự do 4×200 mét (7 s)
- Tiếp sức hỗn hợp 4×100 mét (3 s)
Spitz ban đầu miễn cưỡng bơi nội dung 100 mét tự do, lo sợ rằng mình sẽ không giành được huy chương vàng. Vài phút trước cuộc đua, ông đã thú nhận với Donna de Varona của ABC ngay trên sàn hồ bơi: "Tôi biết tôi nói rằng tôi không muốn bơi trước mỗi sự kiện, nhưng lần này tôi rất nghiêm túc. Nếu tôi bơi sáu và thắng sáu, tôi sẽ là một anh hùng. Nếu tôi bơi bảy và thắng sáu, tôi sẽ là một thất bại." Spitz đã thắng với khoảng cách nửa sải tay và lập kỷ lục thế giới mới với thời gian 51.22 s.
Spitz là một trong bảy vận động viên Olympic (bốn trong số đó là vận động viên bơi lội) giành được chín hoặc nhiều hơn huy chương vàng trong sự nghiệp: Larisa Latynina, Paavo Nurmi, Carl Lewis, Katie Ledecky và Caeleb Dressel cũng có chín huy chương vàng; chỉ có Michael Phelps giành được nhiều hơn, với 23 huy chương. Kỷ lục bảy huy chương vàng của Spitz trong một kỳ Thế vận hội đã không bị vượt qua cho đến khi Phelps phá kỷ lục này tại Thế vận hội Mùa hè 2008.
Sau khi hoàn thành các nội dung thi đấu của mình, Spitz đã rời Munich sớm do Thảm sát Munich, nơi mười một vận động viên Israel bị bắt làm con tin và sau đó bị sát hại bởi những kẻ khủng bố Palestine. Vì bản thân là người Do Thái, các nhà chức trách Olympic lo ngại rằng Spitz sẽ trở thành mục tiêu tiềm năng cho những kẻ khủng bố Palestine và ông đã được hộ tống đến London để đảm bảo an toàn. Người ta tin rằng ông đã được Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ đóng quân ở Tây Đức hộ tống ra khỏi đất nước.

2.5. Giải nghệ và nỗ lực tái xuất
Sau Thế vận hội Munich, Spitz đã giải nghệ khỏi các cuộc thi đấu mặc dù ông mới chỉ 22 tuổi. Năm 1999, Spitz được xếp hạng 33 trong danh sách "50 Vận động viên vĩ đại nhất thế kỷ 20" của ESPN SportsCentury, là vận động viên dưới nước duy nhất lọt vào danh sách này.
Ở tuổi 41, Spitz đã cố gắng trở lại thi đấu cho Thế vận hội Mùa hè 1992 sau khi nhà làm phim Bud Greenspan đề nghị ông một triệu đô la Mỹ nếu ông thành công trong việc vượt qua vòng loại. Nỗ lực trở lại của Spitz đã xuất hiện trên trang bìa của Parade và cũng được đưa tin trên Sports Illustrated và Esquire. Được quay phim bởi máy quay của Greenspan, Spitz chậm hơn tiêu chuẩn Olympic hai giây và không đủ điều kiện tham gia.
3. Sự nghiệp sau khi giải nghệ
Sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu, Mark Spitz đã chuyển hướng sang nhiều lĩnh vực khác nhau, từ truyền hình giải trí đến kinh doanh và quảng cáo, trở thành một trong những vận động viên tiên phong trong việc khai thác giá trị thương mại của danh tiếng Olympic.
3.1. Sự nghiệp truyền hình và giải trí
Sau khi Spitz giải nghệ khỏi bơi lội chuyên nghiệp ở tuổi 22, ông được William Morris Agency quản lý, công ty này đã cố gắng đưa ông vào ngành giải trí khi ông vẫn còn là một cái tên quen thuộc nhờ thành công thể thao của mình. Một tấm áp phích có hình Spitz mặc đồ bơi và đeo huy chương vàng đã khiến ESPN sau này gọi ông là "biểu tượng gợi cảm nhất kể từ Betty Grable".
Trong lần ra mắt truyền hình của Spitz, ông xuất hiện với tư cách là chính mình trong một tiểu phẩm vai nha sĩ trên chương trình đặc biệt của Bob Hope phát sóng ngày 5 tháng 10 năm 1972. Trong giai đoạn 1973-1974, Spitz xuất hiện trên các chương trình truyền hình như The Tonight Show Starring Johnny Carson và The Sonny & Cher Comedy Hour. Trong bộ phim truyền hình Emergency!, ông đóng vai Pete Barlow, người vợ (do Suzy, vợ của Spitz, thủ vai) bị bắn vô tình bằng một khẩu súng lục trong một ngăn kéo quá đầy. Ông cũng xuất hiện ngắn gọn trên chương trình The Dean Martin Celebrity Roast của Thống đốc California Ronald Reagan vào tháng 9 năm 1973.
Spitz bắt đầu làm việc cho ABC Sports vào năm 1976 và tham gia nhiều chương trình thể thao, bao gồm việc đưa tin về Thế vận hội Mùa hè 1976 ở Montreal và Thế vận hội Mùa hè 1984 ở Los Angeles. Năm 1985, ông xuất hiện với tư cách là người dẫn chương trình truyền hình trong Challenge of a Lifetime. Ông tiếp tục làm phát thanh viên một thời gian, nhưng trong vài năm, ông ít xuất hiện trước công chúng, ngoại trừ có thể là bình luận viên cho các sự kiện bơi lội như Thế vận hội Mùa hè 2004. Thay vào đó, Spitz tập trung vào công ty bất động sản của mình ở Beverly Hills và các sở thích như đi thuyền buồm.
Spitz đã tường thuật Freedom's Fury, một bộ phim tài liệu Hungary năm 2006 về đội tuyển bóng nước Olympic của nước này trong trận đấu "Máu trong nước" nổi tiếng chống lại Liên Xô trong Cách mạng Hungary 1956, bị Liên Xô đàn áp. Bộ phim được sản xuất bởi Quentin Tarantino và Lucy Liu, và ra mắt tại Liên hoan phim Tribeca.
3.2. Hoạt động kinh doanh và doanh nghiệp
Sau khi trở về Hoa Kỳ sau Thế vận hội 1972, Spitz đã ký một số hợp đồng quảng cáo béo bở với các tập đoàn. Ông kiếm được khoảng 7.00 M USD trong khoảng thời gian hai năm. "Một triệu đô la vào năm 1972 sẽ tương đương với hơn 10.00 M USD ngày nay," Spitz nói vào năm 2007. "Tôi đã làm rất tốt, cảm ơn rất nhiều." Spitz nói thêm, "Tôi sẽ nói tôi là một người tiên phong. Không có ai từng tham gia Thế vận hội trước tôi đã tận dụng cơ hội theo cùng một cách. Nó phụ thuộc vào thời điểm, vào sự cường điệu, vào nền kinh tế, và quan trọng nhất, vào ngoại hình. Ý tôi là, tôi chưa bao giờ thấy một tạp chí nào về những người xấu xí. Đó là xã hội của chúng ta. Tôi không nói điều đó là đúng. Đó chỉ là sự thật." Spitz tiếp tục thành lập một công ty bất động sản.
Theo trang web chính thức của ông, Spitz là người tự kinh doanh với vai trò là người phát ngôn của công ty và diễn giả truyền cảm hứng. Tuy nhiên, Sports Yahoo! liệt kê nghề nghiệp của ông là một nhà môi giới chứng khoán và diễn giả truyền cảm hứng. Theo một cuộc phỏng vấn, "Spitz trở thành nhà môi giới chứng khoán vào năm 2002 và từ đó đã chuyển sang lĩnh vực quỹ đầu tư tư nhân. Hiện ông cũng đang thử sức trong 'ngành kinh doanh nước', như ông gọi, và đang đàm phán để xây dựng một nhà máy đóng chai nước trên khu đất giàu tầng ngậm nước mà ông và một đối tác kinh doanh sở hữu."
Spitz đã theo đuổi nhiều dự án kinh doanh khác nhau với cựu cầu thủ NBA Rick Barry. Ông đi khắp thế giới, thực hiện khoảng 25 bài diễn thuyết mỗi năm. Cuốn tiểu sử của ông, The Extraordinary Life of An Olympic Champion của Richard J. Foster, được phát hành vào tháng 7 năm 2008.
Vào tháng 7 năm 2012, ông đã ủng hộ đề xuất của Istanbul để đăng cai Thế vận hội Mùa hè 2020, nhưng giải thưởng đã thuộc về Tokyo. Năm 2012, Spitz cùng các cựu vận động viên Olympic Mỹ khác đã kiện Samsung Electronics vì đã đăng thông tin cá nhân của họ lên Facebook mà không được phép.
3.3. Quảng cáo và hoạt động quảng bá
Ông đã xuất hiện trong một quảng cáo cho Hội đồng Tư vấn Sữa California. Một trong những quảng cáo in của ông có dòng chữ "Tôi luôn uống nó--là điều tôi thích làm. Tôi muốn được các bà mẹ yêu mến."
Năm 1974, ông tham gia một số quảng cáo dao cạo râu Schick. Năm 1998, ông xuất hiện cùng Evel Knievel trong một quảng cáo truyền hình cho PlayStation. Năm 1982, tác giả bán chạy nhất Clive Cussler đã nhắc đến Mark Spitz trong tiểu thuyết "Pacific Vortex!", câu chuyện gốc của Dirk Pitt.
Năm 2004, ông xuất hiện trong một quảng cáo truyền hình cho Sprint PCS. Sau đó, vào tháng 11 năm 2007, Spitz đã có một vai diễn khách mời trong quảng cáo truyền hình đầu tiên của Amanda Beard (cho GoDaddy) với bảy huy chương Olympic của riêng cô (giành được từ năm 1996 đến 2004). Quảng cáo có tựa đề "Shock". Cũng trong năm 2007, ông xuất hiện trong quảng cáo thông tin cho thiết bị tập thể dục "Orbitrek Elite". Năm 2012, Spitz xuất hiện trong một quảng cáo cho Ageless Male, một chất bổ sung testosterone. Năm 2019, Spitz quảng cáo một thiết bị điện tâm đồ cá nhân của KardiaMobile. Năm 2022, Spitz đã chứng thực cho sản phẩm bổ sung sức khỏe Relief Factor.
4. Đời tư
Cuộc sống cá nhân của Mark Spitz, từ hôn nhân đến những vấn đề sức khỏe và cả bộ ria mép đặc trưng, đều phản ánh một con người đa diện vượt ra ngoài hình ảnh vận động viên vĩ đại.
4.1. Gia đình và hôn nhân
Khi Spitz trở về từ Thế vận hội, ông bắt đầu hẹn hò với Suzy Weiner, một sinh viên sân khấu của UCLA và người mẫu bán thời gian, đồng thời cũng là con gái của một trong những người quen kinh doanh của cha ông. Chưa đầy một năm sau Thế vận hội Munich, họ kết hôn vào ngày 6 tháng 5 năm 1973, trong một buổi lễ truyền thống Do Thái tại Khách sạn Beverly Hills. Họ có hai con trai, Matthew (sinh tháng 10 năm 1981) và Justin (sinh tháng 9 năm 1991). Justin từng là thành viên của đội bơi lội Đại học Stanford. Spitz và vợ hiện đang sống ở Los Angeles, California.


4.2. Các vấn đề sức khỏe
Sau khi giải nghệ, Spitz được chẩn đoán mắc bệnh trào ngược dạ dày thực quản, một tình trạng mà bác sĩ của ông cho rằng ông đã mắc phải trong suốt sự nghiệp của mình. "Trong quá trình tập luyện Olympic, tôi cho rằng các triệu chứng [trào ngược axit] là do tiếp xúc quá nhiều với clo và ăn quá sớm trước và sau khi bơi," Spitz nói. "Mãi đến khi các triệu chứng bắt đầu cản trở sự nghiệp phát thanh Olympic năm 1976 của tôi ở Montreal, tức là bốn năm sau khi giải nghệ, tôi mới nghi ngờ có điều gì đó nghiêm trọng hơn đang xảy ra."
Ông cũng báo cáo rằng mình có cholesterol cao và các vấn đề sức khỏe mãn tính khác. "Mọi người không tin rằng tôi có cholesterol cao, nhưng đó là sự thật," Spitz nói. "Tôi dùng thuốc mỗi ngày vì bác sĩ nói với tôi rằng chế độ ăn kiêng và tập thể dục không đủ để giữ cholesterol của tôi ở mức thấp." Ông là người phát ngôn được trả tiền cho Medco Health Solutions, một công ty quản lý lợi ích dược phẩm.
4.3. Bộ ria mép mang tính biểu tượng
Trong một thời đại mà các vận động viên bơi lội khác, cả nam và nữ, đều cạo lông trên cơ thể, ông lại bơi với bộ ria mép. Khi được hỏi tại sao ban đầu ông lại để ria, ông nói: "Tôi để ria mép vì một huấn luyện viên ở trường đại học nói rằng tôi không thể để được." Spitz nói rằng ban đầu ông để ria mép như một hình thức nổi loạn chống lại vẻ ngoài gọn gàng mà ông bị áp đặt ở trường đại học. "Mất rất nhiều thời gian để mọc," ông nói. Mất bốn tháng để mọc, nhưng Spitz tự hào về nó, ông quyết định bộ ria mép là một "vật may mắn".
Spitz được trích lời rằng: "Khi tôi đến Thế vận hội, tôi hoàn toàn có ý định cạo bộ ria mép đi, nhưng tôi nhận ra mình nhận được quá nhiều bình luận về nó-và mọi người đều nói về nó-nên tôi quyết định giữ lại. Tôi đã có một trò đùa vui với một huấn luyện viên người Nga, người đã hỏi tôi liệu bộ ria mép có làm tôi chậm lại không. Tôi nói, 'Không, trên thực tế, nó làm lệch nước khỏi miệng tôi, giúp phần sau của tôi nâng lên và khiến tôi có hình dạng viên đạn trong nước, và đó là điều đã giúp tôi bơi rất tốt.'"
Theo một bài báo của Sports Illustrated, vào ngày 14 tháng 2 năm 1988, sau khi nói về việc cạo bộ ria mép trong một năm, cuối cùng ông đã làm. "Anh ấy trông rất tuyệt với nó, đừng hiểu lầm tôi," vợ ông Suzy giải thích, "nhưng anh ấy trông rất đẹp trai khi không có nó." Khi được hỏi tại sao ông lại cạo nó đi, ông trả lời: "Chà, thứ nhất, tôi không bơi nữa; thứ hai, nó bắt đầu bạc; và thứ ba, vợ tôi chưa bao giờ thấy tôi, cũng như gia đình tôi, không có ria mép... Tôi hạnh phúc [khi không có nó]." Ông cũng bình luận về bộ ria mép của mình trong một cuộc phỏng vấn trực tiếp tại studio với người dẫn chương trình Mike TeSelle của KCRA vào ngày 14 tháng 6 năm 2008, với Spitz nói rằng ông không còn giữ bộ ria mép mang tính biểu tượng của mình nữa vì nó đã trở nên "quá bạc".
5. Danh hiệu và giải thưởng
Mark Spitz đã nhận được nhiều danh hiệu và giải thưởng cao quý trong suốt sự nghiệp và sau khi giải nghệ, khẳng định vị thế huyền thoại của mình trong lịch sử bơi lội và thể thao thế giới.
5.1. Vinh danh tại các Đại sảnh Danh vọng
Spitz đã được vinh danh tại nhiều Đại sảnh Danh vọng uy tín:
- Đại sảnh Danh vọng Bơi lội Quốc tế (1977)
- Đại sảnh Danh vọng Thể thao Do Thái Quốc tế (1979)
- Đại sảnh Danh vọng Olympic Hoa Kỳ (1983)
- Đại sảnh Danh vọng Thể thao Do Thái Nam California (1990)
- Đại sảnh Danh vọng Thể thao San Jose (2007)
- Bảo tàng Do Thái Quốc gia Đại sảnh Danh vọng Thể thao (2007)
- Đại sảnh Danh vọng Trường Cao đẳng Thành phố Long Beach (2007)
- Đại sảnh Danh vọng Điền kinh Đại học Indiana
5.2. Các giải thưởng và sự công nhận khác
Ngoài các lần được vinh danh tại Đại sảnh Danh vọng, Mark Spitz còn nhận được nhiều giải thưởng và sự công nhận quan trọng khác:
- Được tạp chí Swimming World Magazine vinh danh là Vận động viên bơi lội xuất sắc nhất thế giới vào các năm 1969, 1971 và 1972.
- Năm 1971, ông giành Giải James E. Sullivan với tư cách là vận động viên nghiệp dư hàng đầu ở Hoa Kỳ.
- Năm 1999, Spitz được xếp hạng 33 trong danh sách "50 Vận động viên vĩ đại nhất thế kỷ 20" của ESPN SportsCentury, là vận động viên dưới nước duy nhất lọt vào danh sách này.
6. Tranh cãi và chỉ trích
Trong suốt sự nghiệp và cuộc sống cá nhân, Mark Spitz cũng từng đối mặt với một số tranh cãi và chỉ trích, đặc biệt liên quan đến hành vi trên bục nhận huy chương, những phát ngôn về kỷ lục của Michael Phelps và quan điểm về chống doping.
6.1. Sự cố bục nhận huy chương năm 1972
Năm 1972, Spitz bị cáo buộc đặt sản phẩm trong lễ trao huy chương. Sau chiến thắng ở nội dung 200 mét tự do, Spitz mang giày của mình và đi chân trần lên bục nhận huy chương. Ông đặt giày xuống khi quốc ca Hoa Kỳ, "The Star-Spangled Banner" được cử lên. Sau quốc ca, ông nhặt giày lên và vẫy tay chào đám đông. Các quan chức Liên Xô coi đây là hành vi đặt sản phẩm và đã khiếu nại lên Ủy ban Olympic Quốc tế (IOC). Khi được IOC chất vấn, Spitz giải thích rằng cử chỉ đó là vô tội, đôi giày đã cũ và ông không được trả tiền. IOC đã xóa bỏ mọi cáo buộc sai trái đối với ông.
6.2. Tranh cãi liên quan đến Thế vận hội Bắc Kinh 2008

Spitz đã nói rằng ông cảm thấy bị bỏ rơi khi không được mời tham dự Thế vận hội Mùa hè 2008 để chứng kiến Michael Phelps cố gắng phá kỷ lục bảy huy chương vàng của mình: "Tôi chưa bao giờ được mời. Bạn không đến Thế vận hội chỉ để nói, tôi sẽ đi. Đặc biệt là vì tôi là ai... Tôi sẽ ngồi đó và xem Michael Phelps phá kỷ lục của tôi một cách ẩn danh ư? Điều đó gần như là hạ thấp tôi. Không phải gần như-mà là vậy." Spitz nói thêm, "Họ đã bầu tôi là một trong năm vận động viên Olympic vĩ đại nhất mọi thời đại. Một số người trong số họ đã chết. Nhưng họ đã mời những người khác đến Thế vận hội, còn tôi thì không," ông nói. "Vâng, tôi hơi khó chịu về điều đó."
Tuy nhiên, vào ngày 14 tháng 8 năm 2008, Spitz xuất hiện trên chương trình Today Show của NBC nơi ông làm rõ tuyên bố của mình và bày tỏ niềm tự hào về Michael Phelps. Ông nói: "Đã đến lúc có người khác lên ngôi. Và tôi rất mừng cho cậu ấy. Tôi thực sự, thực sự mừng... Tôi đang làm việc với một nhà tài trợ doanh nghiệp đã chọn không đưa phái đoàn Hoa Kỳ của họ đến Trung Quốc, và họ đã giao thêm công việc cho tôi ở Hoa Kỳ, điều đó rất tuyệt. Vì vậy, tôi không thể đến Thế vận hội và xem Michael trong vài ngày đầu tiên. Và họ nghĩ, một số phóng viên này, rằng tôi phải được một tổ chức nào đó mời, và tôi nói với họ rằng điều đó không thực sự đúng, điều đó không xảy ra như vậy. Và vì vậy, tôi hơi thất vọng vì tôi không ở đó, nhưng, bạn biết đấy, cuộc phỏng vấn đó bằng cách nào đó đã rẽ sang một hướng khác, và tôi đã thực hiện hàng trăm cuộc phỏng vấn như vậy và tôi luôn trung thực về cảm xúc của mình đối với Michael, và cậu ấy đang làm rất tốt cho Hoa Kỳ và truyền cảm hứng cho nhiều màn trình diễn tuyệt vời của các thành viên khác trong đội."
Cũng vào ngày 14 tháng 8 năm 2008, trong một cuộc phỏng vấn phát sóng trên chương trình tin tức buổi sáng Today in L.A. của KNBC-4 ở Los Angeles, Spitz được trích lời nói rằng ông tin "Michael Phelps là vận động viên Olympic vĩ đại nhất mọi thời đại."
Vào ngày 15 tháng 8 năm 2008, trong một cuộc phỏng vấn trên NBC, Spitz nói rằng ông cảm thấy màn trình diễn 100 mét bướm của Phelps ở Bắc Kinh là "hoành tráng". Spitz đã dành lời khen này cho Phelps chỉ hai giờ sau khi Phelps giành huy chương vàng thứ bảy, trong một cuộc phỏng vấn chung trực tiếp với Bob Costas. Ông nói: "Bạn biết đấy, Bob và Michael, tôi đã tự hỏi mình sẽ nói gì vào thời điểm trọng đại này, khi điều đó xảy ra và tôi sẽ nói với ai, và tất nhiên tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ nói với bạn từ lâu rồi. Nhưng, từ ngữ xuất hiện trong tâm trí, "hoành tráng". Những gì bạn đã làm tối nay thật hoành tráng, và cả thế giới đã chứng kiến bạn vĩ đại đến mức nào. Tôi chưa bao giờ nghĩ dù chỉ một khoảnh khắc rằng bạn đã bị loại khỏi cuộc đua và cuộc cạnh tranh đó, bởi vì tôi đã xem bạn ở Athens giành chiến thắng cuộc đua với khoảng cách tương tự, và 18 tháng trước tại Giải vô địch thế giới với khoảng cách tương tự. Và, bạn biết đấy, đó là một lời ca ngợi sự vĩ đại của bạn. Và bây giờ cả thế giới đều biết. Chúng tôi rất tự hào về bạn Michael ở Mỹ, và chúng tôi rất tự hào về bạn và cách bạn thể hiện bản thân, và bạn là một nguồn cảm hứng to lớn cho tất cả các bạn trẻ trên khắp thế giới. Bạn biết đấy, bạn chưa ra đời khi tôi làm những gì tôi đã làm, và tôi chắc chắn rằng tôi là một phần trong nguồn cảm hứng của bạn, và tôi coi đó là một lời khen ngợi đầy đủ. Và người ta nói rằng bạn đánh giá tính cách của một người qua những người bạn kết giao, và tôi rất vui được kết giao với bạn. Và bạn có một trách nhiệm to lớn đối với tất cả những người mà bạn sẽ truyền cảm hứng trong những năm tới, và tôi biết rằng bạn sẽ đội vương miện thật tốt. Chúc mừng, Mike."
Năm 2015, Spitz bị cáo buộc tuyên bố rằng ông đã thấy một email từ Omega, đơn vị tính giờ chính thức, rằng Phelps đã thua trong trận chung kết 100 mét bướm gây tranh cãi tại Thế vận hội 2008. Ông sau đó tuyên bố rằng lời trích dẫn của mình đã bị "hiểu sai".
6.3. Quan điểm về chống doping và đạo đức thể thao
Spitz đã nhất quán trong việc chỉ trích hai cơ quan bơi lội thế giới, FINA và IOC, về những nỗ lực chưa đầy đủ của họ trong việc ngăn chặn thuốc cấm trong thể thao. Ông cảm thấy rằng chưa đủ điều được thực hiện để giám sát và khuyến khích sự tham gia không dùng thuốc. Năm 1998, ông chỉ trích FINA về những nỗ lực "đáng xấu hổ" của họ trong việc loại bỏ lạm dụng thuốc, thúc giục họ xét nghiệm tất cả các loại thuốc đã biết. Vào tháng 9 năm 1999, Spitz nói rằng IOC có công nghệ để xét nghiệm vô số loại thuốc nhưng từ chối làm như vậy do một số thành viên IOC phản đối.
Trong một cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh ở Úc, Spitz được trích lời nói: "Họ không muốn xét nghiệm mọi thứ vì có áp lực rất lớn từ các mạng truyền hình vì họ muốn truyền hình có các cuộc thi đấu thể thao với những người giữ kỷ lục thế giới ở đó cho các trận chung kết. Họ muốn các huy chương không bị làm ô uế giá trị thành tích của chúng khi giành được, và tất cả là về xếp hạng và bán thời gian quảng cáo và về tiền bạc. Và một Ủy ban Olympic Quốc tế đã nhúng tay vào túi của những người làm truyền hình mạng, vì vậy có một xung đột lợi ích rất lớn giữa những gì họ nên làm và những gì họ đang làm."
Vào tháng 8 năm 2008, tờ Los Angeles Times đưa tin rằng Spitz tiếp tục thảo luận về xét nghiệm thuốc và nói rằng "IOC có các nhà tài trợ yêu cầu một chương trình tốt. Truyền hình trả tiền cho IOC để có quyền phát sóng chương trình tốt đó, và các nhà tài trợ của họ cũng muốn điều đó. Tin tức về thuốc và những phiền nhiễu liên quan đến thuốc không phải là một chương trình tốt. Mọi người sẽ không theo dõi để xem các vận động viên bị tước huy chương."
7. Di sản và ảnh hưởng
Mark Spitz đã để lại một di sản vĩ đại trong lịch sử bơi lội và thể thao, không chỉ với những kỷ lục Olympic chói lọi mà còn với vai trò tiên phong trong việc định hình cách các vận động viên khai thác giá trị thương mại của thành công.
7.1. Kỷ lục Olympic và so sánh
Kỷ lục bảy huy chương vàng và bảy kỷ lục thế giới của Mark Spitz tại Thế vận hội Munich 1972 là một thành tựu chưa từng có vào thời điểm đó, định nghĩa lại giới hạn của sự xuất sắc trong bơi lội. Kỷ lục này đã đứng vững trong 36 năm, cho đến khi Michael Phelps giành được tám huy chương vàng tại Thế vận hội Mùa hè 2008. Mặc dù Phelps đã vượt qua số huy chương vàng trong một kỳ Thế vận hội, Spitz vẫn giữ kỷ lục về số lần phá kỷ lục thế giới trong tất cả các nội dung mà ông giành huy chương vàng tại một kỳ Thế vận hội.
Spitz, với tổng cộng chín huy chương vàng Olympic trong sự nghiệp, đã là một trong những vận động viên Olympic vĩ đại nhất lịch sử. Thành tích này đã truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ vận động viên bơi lội và nâng tầm môn thể thao này lên một tầm cao mới trên đấu trường quốc tế.
7.2. Tiên phong trong tiếp thị thể thao
Mark Spitz được coi là một người tiên phong trong lĩnh vực tiếp thị thể thao. Sau Thế vận hội Munich 1972, ông đã tận dụng danh tiếng của mình để ký kết nhiều hợp đồng quảng cáo béo bở, kiếm được khoảng 7.00 M USD chỉ trong hai năm. Ông đã nói rằng một triệu đô la vào năm 1972 tương đương với hơn 10.00 M USD ngày nay, và ông đã làm rất tốt.
Spitz tự nhận mình là người tiên phong, cho rằng thành công thương mại của ông phụ thuộc vào thời điểm, sự cường điệu, nền kinh tế và quan trọng nhất là ngoại hình. Ông đã mở đường cho các vận động viên chuyên nghiệp sau này trong việc khai thác giá trị thương mại của thành công Olympic, định hình cách các vận động viên có thể xây dựng sự nghiệp ngoài thi đấu và trở thành những thương hiệu toàn cầu.